Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013
Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013
Nỗi nhớ một dòng sông.
Nỗi nhớ một dòng sông.
( Thơ: ttng)
Có một dòng sông chảy tràn kí ức
quê tôi nghèo mùa nước lụt thiếu ăn
tôi chào đời thời ly loạn chiến tranh
chỉ biết Ngoại là người thân duy nhất...
Hoàng hôn xuống,đứng bên triền núi lạnh,
nhớ quê nhà, con sông nhỏ phù sa.
tỉnh lặng.thân thương, chân chất,thật thà,
quê tôi đó ... bây giờ xa biền biệt...
Tôi nhớ mãi, dòng sông xưa nhớ quá,
nhà Ngoại nghèo cơn gió sớm chiều thu.
bên sông quê sau mấy rặng mù u,
tôi nhặt trái thay đèn dầu học chữ .
Mưa tháng chín nước tràn đồng ngập lũ.
đôi chân non quên đường cũ lạc rồi.
ai có về Làng Đức Mỹ quê tôi,
thăm mồ Ngoại nói thay lời từ biệt ...
Ngoại của tôi người nhà quê hiền lắm,
nuôi tôi khôn bằng cá mắm, rau đồng.
rồi một chiều đành giã biệt dòng sông,
tóc ngoại trắng ngó mong thằng cháu nhỏ...
Mấy mươi năm chưa một lần về đó,
dòng sông xưa con thuyền cũ còn không ?
mấy mươi năm: nỗi nhớ một dòng sông,
màu nước đục, tóc ngoại tôi trắng xóa.
ttng.
https://youtu.be/7-Y2AeF6XZQ
Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013
Hoa nắng
Sương giăng nắng hạ ta dư nỗi buồn.
Kìa em màu áo tơ vương,
Cho ta giũ sạch bụi đường hôm qua.
Người ta đi với người ta,
Vầng trăng hôm đó có là trăng xanh?
Thơ tình để lại cho anh,
Ba trăm lẻ mấy loanh quanh nữa rồi!
Thì thôi ai bảo tại tôi,
Nhặt bông hoa nắng vỡ đôi cuộc tình.
ttng
Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013
Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013
Dịu êm tiếng biển
Dịu êm tiếng biển
Vẫn là em, dịu êm tiếng biển
Một quê nhà, lưu luyến nhớ thương
Có một người lạc mất cố hương
Nghe sóng biển chạnh buồn ai biết
Một tình cờ, thoạt nhiên tha thiết
Như thơ tình da diết gọi tên
Có một lần từ ấy không quên
Xa như biển dịu êm ngày hạ...
ttng
Vẫn là em, dịu êm tiếng biển
Một quê nhà, lưu luyến nhớ thương
Có một người lạc mất cố hương
Nghe sóng biển chạnh buồn ai biết
Một tình cờ, thoạt nhiên tha thiết
Như thơ tình da diết gọi tên
Có một lần từ ấy không quên
Xa như biển dịu êm ngày hạ...
ttng
Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013
Chiếc bóng và dòng sông
Hoàng hôn ai thả bên sông,
Nghiêng soi chiếc bóng long đong giửa đời
Chỉ còn nửa mảnh tim côi,
Dường như tình cũng bõ tôi đi rồi.
Cũng đành như giọt sương rơi,
Mình ta, ta với buồn vui chốn này.
Sớm mai ngắm một hình hài,
Ta rêu phong đó tình phai sắc buồn .
Người thương ơi hởi người thương
Tim ta ứa lệ, đoạn trường có hay ?
ttng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



